im lặng
mặt đất đỏ như màu gạch nung
mờ nhạt trong màn đêm
giữa mênh mông tôi gọi tôi
mãi mãi.
cơn suối dữ đã yên
chừng như còn sót lại buổi sáng năm xưa
vẹn nguyên
“thế kỷ chúng ta còn đang tiếp tục
trên trái đất này
hay dừng lại nơi đây”.
tôi nói với anh
chúng ta chỉ có một mình ở đây
rằng tất thảy sự sống này
chỉ có một mình ở đây.
ánh trăng vàng và ánh sao
tôi bay lên không trung
giữa những muộn phiền lớn hơn của thế gian
mà chẳng mải mai để tâm
bởi những nỗi niềm riêng
nhỏ hơn và nhoè dần
rồi biến tan.